Ở Hàng châu có một kỹ nữ tên là Tố Nga, có một người buôn muối rắp tâm chiếm hữu nàng.

Một lần nọ, ông Hoàng Nam Sơn Cốc ở quê tôi đi qua kỷ viện, thấy trên tường có dán bức hình nhỏ của Tố Nga, bèn viết bên dưới một bài thơ:

- “Áo đỏ nhạt váy đỏ cũng nhạt, trang điểm nhạt môi tô cũng nhạt; Chỉ vì toàn thân đều nhạt cả, lấy về thôn cho người bán muối.”

Ai nhìn thấy cũng không nín được cười.

(Tiếu Tiếu lục)

Suy tư 95:

Thời nay, người ta dựa vào khoa học tiên tiến, công nghệ vi tính để làm được nhiều chuyện to lớn hơn, nhằm nhò gì cái chuyện phai màu của bức hình, mặn nhạt của thức ăn…

Nhưng khoa học không thể làm cho tâm hồn của người hung ác ra hiền lành, không thể làm cho tâm hồn của người tham lam ra quãng đại, không thể làm cho tâm hồn của người kiêu ngạo trở thành khiêm tốn, và khoa học dù tiên tiến đến đâu, cũng không thể làm cho tâm hồn của người đã nhạt về đức ái trở thành đậm đà đồng cảm với tha nhân…

Chuyện mặn nhạt của vật chất thì khoa học tiên tiến có thể làm được, nhưng chuyện mặn nhạt của tâm hồn thì khoa học phải bó tay…mà nhìn.

Nhưng người Ki-tô hữu biết rằng, chuyện mặn nhạt của tâm hồn thì chỉ có Lời Chúa và ân sủng của Ngài mới làm được mà thôi: người yêu mến và thực hành Lời Chúa thì không những biết sửa đổi cuộc sống của mình, và làm cho tâm hồn mình càng thêm đậm đà đức ái, mà còn khiến cho người khác thêm vui vẻ hân hoan vì việc làm đậm đà đức yêu người của chúng ta.

Cứ yêu mến và thực hành Lời Chúa trước đi, rồi bạn sẽ thấy bức hình nhạt thành đẹp, thức ăn nhạt thành ngon miệng, người cộc cằn sao dễ mến, ngừơi ghen ghét mình thành dễ thương.v.v…đó là hiệu quả kỳ diệu của việc yêu mến và sống lời của Thiên Chúa vậy.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

(dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
Nguồn Website Vietcatholic